Solitude

Nhất khúc Dương xuân, xuân dĩ mộ

50-Forever together
Trường An August 13th, 2006

Cherry blossom ... flying away through the blue sky
Cherry blossom ... flowing slowly in the spring
Cherry blossom ... laying peacefully on the grass

Have you ever known the beauty of the eternal season ?
Have you ever known the pain hidden in the smile ?
Have you ever known my love for you ?

Before the mountains turn into the river
Before the earth turns into the sky
Come back to me ...

Cherry blossom ... my dream never come true ...

Ở trên một ngọn núi cao, và trên đỉnh cao nhất của ngọn núi đó có một cây anh đào nở hoa suốt bốn mùa. Người ta tương truyền rằng có một vị thần trông coi cây anh đào đó. Rằng cây anh đào đó đã cao tuổi lắm rồi, hình như cả mấy trăm năm…

Mùa xuân. Khi những ngọn gió ấm áp thổi về vui đùa với những cánh bướm, cánh hoa anh đào bay lả tả như nhảy múa trong vũ điệu của gió. Cánh hoa màu hồng phấn bay qua bầu trời xanh ngắt, đáp lên mặt cỏ non tơ, trôi theo ngọn suối nhỏ… Mùa xuân ở đây dường như đến sớm hơn tất cả những nơi khác.
Trong ngôi nhà dưới núi, ông già trông rừng đón đoàn du lịch toàn những đứa trẻ cấp một. Vì núi qúa cao và nguy hiểm nên ông chỉ cho bọn chúng xem cây anh đào từ dưới chân núi. Nhìn từ phía xa, tán cây như một cụm mây hồng đang bay giữa trời xanh, dáng cây cao lớn cổ kính mà thanh thoát.
Ông già, như thường lệ, lại kể cho bọn trẻ về sự tích cái cây này…

Ngày xưa, cách đây mấy trăm năm, thời mà yêu quái còn rất nhiều trong vùng này, có một gia đình khuyển yêu thống trị miền tây. Người cha là chúa miền tây mất sớm, để lại hai người con trai. Một người trong đó là hanyou, con của người vợ ningen sau của ông, vốn là một hime. Con cả của ông là một taiyoukai rất mạnh, luôn ghét người em vì cho rằng vì người mẹ ningen của em mà cha mình mất.
Taiyoukai này vốn là một yêu quái cực mạnh, hầu như là nhất nhì trong vùng. Nhưng hắn ta cũng rất tàn nhẫn, lạnh lùng. Mỗi nơi hắn đi qua, máu người lẫn yêu chảy như suối. Hắn giết đi tất cả những ai đi qua con đường của hắn mà không chút bận tâm. Đặc biệt, hắn vô cùng căm ghét, khinh bỉ con người, coi đó là sinh vật hạ đẳng nhất, đáng khinh nhất. Với hắn, sức mạnh là tất cả. Hắn chỉ thích thú với một điều duy nhất: sức mạnh tối cao.

Trong khi đó, người em hanyou của hắn lại đi yêu thương, bảo vệ những con người. Vì tranh chấp thanh kiếm cha để lại, hai anh em đã nhiều lần đánh nhau thừa sống thiếu chết. Trong một lần đánh nhau đó, thanh kiếm của người em hanyou đã đánh bật tên taiyoukai, mà nếu không có sự che chở của thanh kiếm khác mà người cha để lại- thanh kiếm phục sinh- tên taiyoukai đó có thể đã chết rồi…
Khi tỉnh dậy, taiyoukai thấy mình nằm trong rừng rậm, bên cạnh có một đứa bé gái. Con bé này, tuy ăn mặc rách rưới, dơ bẩn nhưng không hề tỏ vẻ sợ sệt dù vẻ ngoài tên youkai lúc đó rất đáng sợ. Ngược lại, con bé còn chăm sóc cho tên youkai đang bị thương. Dù là một đứa bé mồ côi không đủ ăn, nó vẫn cố gắng tìm đồ ăn cho tên youkai đó. Sau này, không hiểu vì lý do gì, tên youkai lại cho con bé đi theo cùng. Tương truyền rằng hắn thậm chí đã dùng thanh kiếm phục sinh cứu sống đứa bé sau khi nó bị giết bởi yêu quái tấn công làng…

Mùa hạ. Nước suối chảy róc rách qua kẽ đá đầy lên bởi những hạt mưa bay lất phất hay rơi ào ạt. Những cánh hoa anh đào ướt nước như càng sáng lên trong mưa. Màu cánh hoa hồng nhạt đã đậm hơn so với mùa xuân. Những cơn mưa đi qua để lại tên mặt cỏ lớp thảm hoa lấm tấm hạt mưa thủy tinh trong suốt.
Và người con trai của ông già gác rừng tiếp tục kể cho du khách nghe về câu chuyện cây anh đào…

Thời gian trôi qua, cô bé con đã lớn thành một thiếu nữ. Tên taiyoukai cảm thấy để cô gái theo mình không tiện nữa nên gửi cô vào gia đình một daimyo thân cận. Nhưng cô gái này, vốn rất yêu tên youkai, đã hứa là nhất định chờ hắn quay lại.
Cả hai không biết rằng có một âm mưu đen tối đang chờ đợi họ. Cuộc chiến nổ ra giữa các daimyo, cả con người lẫn yêu quái ở hai miền đông tây. Tên taiyokai, vốn là chúa tể miền tây, bị cuốn vào cuộc chiến này. Và cô gái cũng trở thành nạn nhân của cuộc chiến đó. Trong âm mưu tiêu diệt tất cả những yêu quái, thế lực đen tối đằng sau đã sắp xếp cho hai người đoàn tụ rồi chia cắt họ, nhằm khắc sâu thêm vào vết thương giữa họ.

Nhưng hai người này vô cùng yêu thương nhau. Phải, tên taiyoukai lạnh lùng tàn nhẫn đó, kẻ căm ghét con người vô hạn đó lại đi yêu thương một con người. Thậm chí vì cô gái, hắn đã chấp nhận từ bỏ tất cả, địa vị, danh tiếng, sức mạnh… Vì họ yêu thương nhau, họ đã bên nhau vượt qua cuộc chiến dữ dội. Cuộc chiến không chỉ với những ké khác mà cả cuộc chiến trong tâm hồn họ, với trái tim họ…

Mùa thu. Cả vùng núi rực lên trong sắc đỏ và vàng của cây lá. Con suối chở những chiếc lá khô trôi mãi về phía hạ nguồn. Cây anh đào chuyển sang sắc hồng thẫm buồn bã. Một màu hồng khiến người nhìn thấy phải nao lòng. Cánh hoa bay qua bầu trời xanh nhạt, mờ mờ mây xám của hoàng hôn càng làm vẻ cô tịch, hoang liêu của vùng núi này tăng thêm.
Cô cháu gái của lão giữ rừng lại tiếp tục kể câu chuyện cây anh đào cho khách- bây giờ chỉ có một người, là người yêu của cô- nghe…

Đáng tiếc, trái tim và linh hồn cô gái đã bị tổn thương trong cuộc chiến. Cô không thể sống lâu sau đó. Tên taiyoukai đã đưa cô gái về đây, mai danh ẩn tích sống với nhau. Trong vài tháng còn lại, họ đã sống rất hạnh phúc…
Cô gái và tên youkai thường lên núi ngắm nhìn mặt trời mọc và lặn, đi hái hoa, ngắm cảnh. Đó là những ngày mùa hạ đến cuối thu. Cô gái thường kết những vòng hoa cho tên youkai. Những bông hoa trên tay cô bao giờ cũng đầy tình thương yêu dành cho anh ta…

Cô gái chết vào một ngày cuối thu. Tên youkai đã chôn cô gái ở gốc cây anh đào này, sau đó bỏ đi mất. Từ đó, không ai còn nghe thấy, hay nhìn thấy điều gì về hắn ta nữa. Dường như hắn đã tan biến rồi vậy…

Cây anh đào đó chính là nơi cô gái an nghỉ…

Mùa đông. Cảnh vật chìm trong màu tuyết trắng xóa. Cây anh đào chuyển sang màu đỏ hồng rực rỡ. Những cánh hoa đỏ rơi trên tuyết trắng như những giọt máu. Cây anh đào như ngọn lửa thắp trên nền băng lạnh giá, làm rực rỡ cả một vùng. Ngọn suối chảy giữa tầng băng, đem hơi ấm đến cho cây hoa, và lại chở những giọt nước mắt đỏ theo dòng chảy của mình về sông…
Có một gia đình chim sẻ theo thói quen không đi trú đông mà lại về tụ trong tán cây hoa. Vợ chồng chim sẻ có hai người con đều còn bé. Ngày tuyết rơi nhiều, chim mẹ ủ hai con vào trong cánh, kể cho chúng nghe câu chuyện về tổ tiên xa xưa của mình…

Ngày xưa, tổ tiên của chúng ta lúc đó là một chim sẻ mới ra khỏi tổ. Không hiểu may mắn thế nào, ông lại bay được đến vùng núi này, và làm tổ ở một cây gần đây. Ngày đó, khu này còn hoang vắng lắm. Theo như người ta kể lại, từng có một ngôi nhà ẩn sâu đâu đó trong vùng núi mà không ai biết.

Một mùa hạ, ông nhận ra có hai người thường lên núi chơi. Một cô gái rất trẻ và… có thể là một youkai- theo như con người gọi vì bộ dạng anh ta rất lạ. Hai người thường đi dạo trong núi, ngắm nhìn mặt trời mọc từ đỉnh núi trên đó. Cô gái trên tay bao giờ cũng cầm những bông hoa rất đẹp tặng cho youkai. Cô hay cười, hay nói và đùa giỡn. Cô ta rất tốt, có khi còn gọi ông xuống cho ăn nữa. Youkai có vẻ trầm lặng nhưng đôi khi ông cũng thấy anh ta cười. Nụ cười của họ rất đẹp… làm cả khu rừng này như bừng sáng lên…

Nhưng rồi một ngày cuối mùa thu, họ không ra chơi chỗ ông. Cuối buổi chiều hôm đó, trời bắt đầu mưa. Cơn mưa rất to, gió thổi rất mạnh. Ông nép sâu vào tán cây, nhắm mắt đợi mưa đi qua…
Bất chợt ông mở mắt ra, lúc đó hình như đã khuya lắm rồi… Youkai đang ở dưới tán cây, ướt sũng trong nước mưa. Anh ta đang qùy bên một gò đất mới đắp. Trên gò đất ấy là một cành anh đào. Phải, đó chính là vị trí cây anh đào bây giờ. Anh ta quay lưng lại nên ông không thấy mặt anh ta, không biết anh ta đang nghĩ gì…

Anh ta đã đứng đó suốt đêm, trong cơn mưa lớn lạnh như cắt cuối mùa thu…

Anh ta đã ở đó cả mấy ngày sau…
Đầu anh ta cúi xuống nên ông cũng không thể nhìn rõ mặt…

Và khi trời đổ tuyết đầu mùa, anh ta đã ngẩng lên. Lần đầu tiên, ông mới thấy cặp mắt anh ta trong suốt mấy ngày… Cảm xúc đó… hình như con người gọi là… Đau thương…

Nhưng rồi anh ta… mỉm cười…

Một sáng ông tỉnh dậy, đã không còn thấy youkai đó đâu nữa…
Ông đã bay lượn tìm khắp vùng núi nhưng không thấy anh ta đâu.
Từ đó cũng không còn ai nhìn thấy anh ta…

Lũ chim con tròn xoe mắt nhìn chim mẹ. Đứa lớn hơn hỏi
“ Thế youkai đó như thế nào hả mẹ? Có thể chúng ta sẽ nhìn thấy anh ta.”
“ À, nghe nói toàn thân anh ta đều màu trắng, mái tóc cũng trắng. Người như thế khó kiếm lắm. Nhưng con muốn tìm anh ta làm gì?”
“ Để hỏi tại sao anh ta không về thăm cây anh đào. Nó đang đứng đợi anh ta cô đơn một mình kìa!”
Chim mẹ lắc đầu, vẫy cánh
“ Không đâu. Mẹ chưa bao giờ thấy nó buồn. Mùa xuân đến, các con tập bay rồi mẹ sẽ chỉ cho các con thấy…”

…………………………………….

Mùa xuân gần đến. Tuyết đang tan dần trên ngọn núi. Hai chú chim con tung cánh bay ra khỏi tổ. Chim mẹ bay theo sau, liếp chiếp hài lòng
“ Các con bay giỏi lắm!”
“ Mẹ hứa sẽ chỉ cho con xem gì đó mà. Mẹ chỉ đi mẹ!”
“ Bay lên cao nữa đi các con!”

Khi cả ba bay lên trời cao, chim mẹ vẫy cánh chỉ xuống phía cây anh đào
“ Các con xem, họ đấy…”

Cây anh đào như một vệt lửa hồng đỏ rực trên nền tuyết trắng. Vùng núi trắng mênh mông như đang khoanh tay ôm lấy cây hoa, ấp ủ nó vào trong lòng mình.

Trong gió ngàn năm dường như vẫn nghe văng vẳng tiếng cười…

Chim con thì thầm
“ Mẹ nói… Youkai đó… toàn thân đều màu trắng…”
“ Phải. Anh ta vẫn ở đây. Mãi mãi ở bên cô gái.”

“ Họ mãi mãi bên nhau…”

“ Mãi mãi bên nhau…”

……………………………..
A time for us some day there'll be
When chains are torm by curage born
Of a love that's free
A time when dreams so long denied
Can flourish as we unviel
The love we now must hide
A time for us at last to see
A life worthwhile for you and me
And with our love through tears and thorns
We will endure as we pass surely
Through every storm
A time for us someday there'll be
A new world- a world of shining hope
For you and me
………………………………………

Đám cưới của cô gái nhà giữ rừng diễn ra duới chân núi vào một ngày mùa xuân. Khu rừng anh đào nở hoa rực rỡ, những cánh hoa rơi dệt tấm thảm dày như xác pháo trên nền rừng. Đám cưới giản dị chỉ có vài người thân của cả hai bên nhưng rất đầm ấm, hạnh phúc.

Cuối chiều, tiệc đã tàn, cô gáinắm tay người yêu- bây giờ là chồng cô- lắc nhẹ
“ Đi lên đây với em đi!”
Anh gật đầu đi theo cô. Cô dẫn anh vào sâu trong rừng, đến một vách đá. Kỳ lạ thay, trên vách đá xiên xiên ấy có dấu vết của những bậc thang được tạo ra từ lâu lắm rồi. Cô gái dẫn chồng mình leo lên những bậc thang đó lên đỉnh núi.
“ Anh nhớ đừng nói với ai hết về con đường này nhé!”
“ Sao vậy?”
“ Vì cây anh đào này không thích qúa nhiều người lại gần đâu.”

Anh chớp mắt. Hai người đã lên đến đỉnh núi, trước mặt anh là cây anh đào huyền thoại. Trông gần, nó cao lớn hơn anh tưởng. Những cánh hoa hồng nhạt bay yên yên trong nắng chiều. Những tia nắng hoàng hôn chiếu xiên qua những tán cây, lấp lánh như những giọt thủy tinh vàng rực.
Mặt trời đã gần chạm vào đường chân trời, đỏ như một qủa cầu lửa. Trời chuyển sang màu tím thẫm man mác…

Cô đến đỉnh núi, chắp tay lại. Anh đến bên cạnh cô, thắc mắc
“ Em đang làm gì vậy?”
“ Cầu nguyện. Đây là một nơi rất linh thiêng.”
“ Cầu nguyện điều gì?”
Cô chỉ mỉm cười không nói. Hai người im lặng ngắm bóng hoàng hôn đang dần tắt. Tay trong tay. Đầu cô ngả vào vai anh.

Vài cánh chim bay về tổ, líu ríu hạnh phúc. Chợt chim con nhìn sang chim mẹ, kêu lên
“ Họ đấy, phải không mẹ?”
“ Ai cơ?” Chim mẹ hỏi
“ Hai người ấy!”

Trong ánh nắng chiều, hai hình bóng đứng bên nhau nổi bật trên nền trời sáng rực…

Và người ta vẫn thường nói rằng, đôi khi ngước nhìn lên đỉnh núi buổi chiều, sẽ bắt gặp hình bóng hai người đứng bên nhau như thế…

Trong gió, tiếng thì thầm của cô gái vọng qua tán cây anh đào… Những bông hoa vẫn lặng thầm rơi…

“ Em muốn ở bên anh mãi mãi…”

-Owari-

Và nước dưới cầu chảy mãi. Để huê trôi, rêu nhạt, đá mòn. Thế là người có thể gục đầu xuống khóc, và tự hỏi : ở phương trời nào xa vắng, có bến bờ nào vĩnh viễn hay không ?



Leave a Reply

(required)

(required)

:) :D :( :(( ;)) :banh: ;) ::) =)) :)) b-) :meo1: :meo2: :meo3: :meo4: :meo5: :meo6: :meo7: :meo8: :meo9: :meo10: :meo11: more »

Bộ gõ tiếng Việt đã được bật. Bạn có thể gõ tiếng Việt không cần phần mềm trong máy.
RSS feed for comments on this post.

Copyright © Trường An. All rights reserved.