Solitude

Nhất khúc Dương xuân, xuân dĩ mộ

CNCS III
Trường An May 4th, 2009
    4. Tư tưởng và con người

Bạn có thể hỏi: Bạn là một công dân của nhà nước CSCN, nhưng bạn không hề có ý muốn giết người. Bạn chưa bao giờ nghĩ mình lại có thể trở thành kẻ cổ vũ cho hành vi thảm sát kẻ khác. CNCS, bên cạnh những hạn chế của nó, là một tư tưởng tốt đẹp với ước muốn mang lại công bằng, có gì đáng phải quy kết nó là vũ khí giết người? Với ví dụ là chính bản thân bạn, thứ tư tưởng này đâu làm con người thành tàn nhẫn? Những gì đã xảy ra chỉ là hạn chế của thời đại... vân vân và vân vân.

Vậy thì, bạn hãy trả lời những câu hỏi này: Khi đọc một tác phẩm viết về một thời đại nào đó, bạn đã từng bao giờ nghiến răng căm giận "Bọn phong kiến tồi tệ", "bọn tư bản thối nát"? Bạn đã từng bao giờ đổ hết tất cả mọi bất hạnh của nhân vật cho thời đại nhân vật đó sống? Bạn đã từng bao giờ nghĩ rằng các "cuộc khởi nghĩa nông dân" bao giờ cũng thật tốt đẹp? Bạn đã từng bao giờ đồng tình với những hành động tồi tệ của người được xưng tụng là "nhà lãnh đạo vĩ đại"? Bạn đã từng bao giờ hoan hô những "chiến công" được ghi dấu bằng số xác người đếm được trên chiến trường?...

Nếu bạn trả lời "có" cho hầu hết câu hỏi, đặc biệt là những câu đầu tiên, hãy tin rằng: Khi bạn sống vào thời đại của những cuộc đấu tố, bạn sẽ là kẻ ném đá vào những người đang qùy một cách hăng hái nhất. Và vào một trường hợp nhất định, bạn sẽ là kẻ giết người.

Bạn có bao giờ từng nghĩ đến người dân Đức vào thời đại Quốc xã? Hàng chục triệu người đã ở đâu, đã như thế nào khi quân đội và chính phủ của họ tàn sát hàng triệu người vô tội? Và sau đó, hàng chục triệu người ấy đã như thế nào?

Hàng chục triệu người ấy, họ biết, và họ im lặng, và họ đồng tình. Bởi vì, trong ý nghĩ của họ, những kẻ bị giết không-phải-người. Những kẻ bị giết không được nhìn nhận dưới khía cạnh con người. Mà nếu có, hành động ấy cũng là cần thiết - vì một quốc gia mới, vì một thế giới mới. Trong ý thức của họ, những kẻ bị giết đã được xếp vào một "tầng lớp" khác, dường như tách biệt hoàn toàn với họ, với thế giới này.

Bạn có từng nghĩ đến nguyên nhân cho sự "căm giận" của mình? Bởi vì bạn được dạy rằng "bọn thống trị" thật là xấu xa, và đó là số đông trong họ, có ngoại lệ đi chăng nữa cũng không có gì để bào chữa. Bạn có từng nghĩ đến lý do cho sự đồng tình của mình với hành động của ai đó? Vì bạn được dạy rằng những người thuộc tầng lớp dưới, thậm chí chẳng cần biết là ai, chỉ cần bọn họ chống lại "bè lũ thống trị" là đáng hoan hô và ca ngợi. Từ một hoàn cảnh cụ thể, bạn được "hướng dẫn" để nhìn qua cái lỗ kim đó đến toàn hoàn cảnh thế giới bên ngoài, khi mà tất cả nguyên nhân và lý do cho mọi chuyện chỉ là xung đột giữa các tầng lớp. Khi mà một bên đóng vai người tốt bị áp bức sẽ đại diện cho cả thế giới và kẻ ác đóng vai phần còn lại. Từ một hoàn cảnh cụ thể, bạn sẽ được dạy rằng bạn nên căm ghét kẻ xấu kia một mà căm ghét cái giai tầng của chúng mười. Thật may mắn, bạn đã sinh ra trong thời đại mà họ không còn nữa.

Nếu không, chỉ đẩy nhẹ thêm một chút, bạn sẽ là "anh hùng" quét sạch tất cả bọn họ.

Lòng "căm thù" của bạn đã được gieo mầm bằng lý thuyết về giai cấp, nuôi dưỡng bằng các bài học về sự tốt và cái xấu mang tầm vóc "vĩ mô", nơi đó, mọi sự nhân bản về con người và ranh giới của cá nhân và tập thể bị xóa nhòa. Bạn không nhìn những "kẻ phía bên kia" như con-người. Bạn căm thù họ không phải vì cá nhân họ hay bạn, không phải vì họ đã làm gì hay như thế nào - mà vì chính sự tồn tại của họ, sự hiện diện của họ.

Bạn nói mình không căm thù? Nhưng bạn quy kết tất cả bọn họ vào điểm đen của một thời đại, cho rằng họ phải chịu trách nhiệm cho những xấu xa tồi tệ của chế độ. Tất cả bọn họ - Nghĩa là, từ đứa trẻ mới sinh đến bà lão 80 tuổi chưa hề bước ra khỏi nhà. Hay có lý trí hơn một chút, bạn quy kết cho những người có địa vị trong xã hội ấy - không cần biết tư cách cá nhân họ ra sao. Bạn tự xếp mình vào cái tập thể "chính nghĩa" và nhìn họ như kẻ thù, đứng trong cái tập thể mà bạn được dạy rằng xấu xa tồi tệ.

Tất cả bọn họ đều đáng bị tiêu diệt.

Thậm chí, bạn còn không bằng người dân Đức quốc xã. Họ chỉ thờ ơ và bàng quan với những người bị giết. Còn bạn, bạn sẽ hả hê và vui mừng, bạn sẽ tung hô những con số xác chết càng nhiều càng tốt. Những kẻ bị giết, trong ý thức của bạn, không còn là con người mang số phận cụ thể, mà là sự hiện diện của điều xấu xa, tồi tệ, là sự ngáng trở bạn. Thậm chí, họ còn không được xem là kẻ thù, họ là qủy dữ. Thậm chí, họ không còn là sinh vật. Họ là một khái niệm.

Khái niệm được cấy vào đầu bạn từ những ý thức đầu tiên về thế giới.

Thế giới được phân chia thành các giai cấp. Các giai cấp là kẻ thù của nhau, đàn áp nhau để tồn tại. Trong đó, "kẻ tốt" luôn luôn bị áp bức bóc lột. Lịch sử của thế giới là một qúa trình tàn ác mà "kẻ xấu" gây bao tội lỗi với "người tốt". Bạn và "người lao động" là kẻ ưu việt, tốt đẹp, đóng vai người anh hùng cứu thế giới. Cái phần còn lại được xây dựng bằng những đường nét méo mó, xấu xa, ích kỷ, "phản động". Tất cả mục tiêu của con người là "Lợi ích", cho nên tất cả hành động của con người chỉ vì chính bản thân giai cấp mình. Tính thiện được tóm tắt bằng mấy chữ "công bằng và tiến bộ xã hội". Con người cá nhân không còn nữa, không được xem xét đến nữa. Và do đó, sự tồn tại của con người không được nhìn đến, chỉ có sự tồn tại của "tầng lớp", của "giai cấp".

Con người, trong bạn, do đó, chỉ là một khái niệm. Sự phân chia giai cấp trong ý thức của bạn là điều đương nhiên. Sự căm thù giai cấp đến trong bạn cũng tự nhiên như thế.

Sự căm thù con người đến với bạn cũng tự nhiên như thế.

Có thể bạn không nhận ra, nhưng bạn chỉ cần tự hỏi mình về nguyên do của tất cả những sự yêu ghét, sự phân cấp thế giới, phân cấp con người trong chính ý thức của mình, bạn sẽ nhận ra cái thế giới quan mà bạn được dạy méo mó và thiên lệch như thế nào. Bạn có cần nguyên nhân nào để hủy hoại con người trong tầng lớp khác ngoài chính sự tồn tại của họ? Vì bạn căm thù giai cấp của họ. Vì bạn được dạy rằng giai cấp của họ là xấu xa, là tồi tệ.

Thậm chí, với số đông, họ thậm chí còn không cần biết nguyên do của sự xấu xa tồi tệ kia. Họ chỉ cần nhìn thế giới với ý thức đơn giản của loài vật xâu xé nhau trong tự nhiên - Những kẻ kia dựa vào sức mạnh cướp đoạt tất cả của họ. Những kẻ kia phải chịu trách nhiệm cho sự nghèo đói, khốn khổ của họ. Những kẻ kia bày đủ thứ thủ đoạn để áp bức họ. Những-kẻ-kia, đó cũng là một khái niệm trừu tượng chỉ chung cho rất-nhiều-người.

Hãy tin, bạn sẽ vỗ tay hoan hô khi nghe đến con số "kẻ thù" bị giết. Bạn sẽ là kẻ nhảy lên đài xỉ vả người bị đấu tố. Bạn sẽ là kẻ cầm súng nã vào cả đàn bà trẻ con "bên địch".

Tất cả những gì bạn biết là một khái-niệm-về-sự-căm-thù.

Có thể bạn không phải là kẻ giết người. Nhưng bạn hành động vì một khái niệm và những kẻ-kia không phải là "con người".

Có thể lúc này bạn sẽ rùng mình khi nghĩ đến những người bị giết. Nhưng ngược lại, cho bạn một cuốn sách ghi con số "kẻ thù phong kiến và tư bản ta đã tiêu diệt được", bạn sẽ cho rằng đó là một chiến công. Và nếu ở hoàn cảnh ấy, bạn sẽ tham gia.

Bởi vì, ý thức cá nhân và lòng nhân bản cá nhân của bạn đâu có vai trò gì trong những điều về thế giới mà bạn được dạy. Thế giới là nơi vì quyền lợi mà các giai cấp xâu xé nhau.

Bạn không phải là kẻ giết người. Nhưng ý thức đó đã nằm trong bạn. Bạn được nuôi dưỡng với một con quái vật nằm trong bạn.

Hãy cho con quái vật ấy một cơ hội, nó sẽ cho bạn thấy.



Leave a Reply

(required)

(required)

:) :D :( :(( ;)) :banh: ;) ::) =)) :)) b-) :meo1: :meo2: :meo3: :meo4: :meo5: :meo6: :meo7: :meo8: :meo9: :meo10: :meo11: more »

Bộ gõ tiếng Việt đã được bật. Bạn có thể gõ tiếng Việt không cần phần mềm trong máy.
RSS feed for comments on this post.

Copyright © Trường An. All rights reserved.