Solitude

Nhất khúc Dương xuân, xuân dĩ mộ

Harry Potter 7- Review
Trường An July 20th, 2007

Cuốn sách cuối cùng trong series sách nổi tiếng đã chính thức xuất bản. Chắc hẳn, ít hay nhiều ai cũng đã biết kết cuộc của 7 năm trời chiến đấu của Harry Potter.

Happy ending? Nhân vật chính không chết, những cặp đôi sống hạnh phúc, cùng đưa con đến trường, cuộc đời lại tiếp tục vòng quay bình an.
Happy ending?

À không, khi đọc xong, nhớ về những lời cảnh báo, đồn đại, chộn rộn quanh cái chết của một vài nhân vật chính, mới nhận ra rằng, những điều ấy là vô nghĩa. Con đường mà họ đã đi qua, những gì họ đã nếm trải đủ cho thấy rằng, nếu Rowling để họ chết đi thì cũng chỉ là thêm một mất mát nữa, không hơn. Nói cách khác, cái chết nếu xảy đến với họ sẽ trở thành vô nghĩa, và sự sống của họ mới là điều thực sự có giá trị. Sau cái kết thúc hạnh phúc cuối cùng của họ, đã biết bao nhiêu máu đã đổ, bao nhiêu nước mắt đã rơi, bao nhiêu mạng sống bị cướp đoạt, bao nhiêu gia đình tan tác. "Trên đời này có những điều còn tồi tệ hơn cả cái chết."- Cái chết chẳng phải là điều đáng sợ, và sự dũng cảm không phải là dám đối đầu với cái chết, mà là vượt qua cái chết để hồi sinh.

Tập truyện đen tối và căng thẳng nhất bắt đầu ngay từ chương đầu bằng một cái chết. Cả cuốn sách bị ám ảnh và đè nặng bởi cái chết. Mỗi trận đánh là có người thiệt mạng. Trên con đường bộ ba đi, cái chết ám ảnh bằng những tin tức, những xác người. Và trận đánh cuối cùng, trường Hogwarts gần như bị hủy diệt, hơn 50 người đã ngã xuống, chưa kể phe địch, ngay cả từ một đứa bé như Colin Creevey. Những cái chết ập đến bất ngờ, đột ngột, tàn khốc. Đó thực sự là một cuộc chiến. Một cuộc chiến mà kẻ tồn tại sau cùng mới là người thắng cuộc. Không chỉ là sự tồn tại đơn thuần của sinh mạng, mà còn là sự tồn tại của tình yêu, của niềm tin, hạnh phúc. Vượt qua những nỗi đau, những sự đổ vỡ, nghi ngờ để xây dựng tất cả bằng bàn tay mình, để tiếp tục sống. Đó mới là chiến thắng đích thực.

Không có bối cảnh quen thuộc của trường Hogwarts như 6 cuốn sách trước, tập sách này, Harry Potter- vừa bước vào tuổi trưởng thành- đã cùng hai người bạn thân lên đường đi tìm TSLG của Voldemort để hủy diệt. Không còn bạn bè, trường lớp, không còn những thầy cô để chỉ bảo, luôn luôn bị săn đuổi, phải trốn chạy liên tục, chiến đấu thầm lặng trong nỗi cô đơn tột cùng, trong sự mơ hồ lạc lõng, trong nỗi sợ hãi thắc thỏm cho những người thân, có lúc họ đã quên mất phải cười như thế nào, có lúc họ đã cực kỳ thất vọng và đau buồn. Lần lượt, từng bí mật của qúa khứ được tìm thấy, được sáng tỏ. Cuộc hành trình của Harry Potter không chỉ là cuộc chiến đấu với cái ác, mà còn là nhận ra bản thân, nhận ra những lỗi lầm của qúa khứ, tìm về bản thể của mỗi người- Để thông cảm và tha thứ, để hiểu và để đổi thay cho một tương lai tốt đẹp hơn.

Ai có thể nghĩ một Dumbledore hiền từ kia lại có thể từng lầm lạc, từng lóa mắt vì tài năng, hào quang của chính mình để rồi gây ra cái chết của người em gái. Một Dumbledore hiểu biết, dũng cảm cũng đã từng sợ hãi phải đối mặt với lầm lỗi xưa kia, cũng lẩn tránh và sơ sẩy? Một Dumbledore được muôn người yêu qúy lại bị chính em trai mình ghét bỏ.
Và rồi, một Snape khắc bạc đã từng tham gia Death Eater lại có thể làm bất cứ điều gì cho một người phụ nữ đã không còn tồn tại trên cõi đời này.
Và rồi, một Kreacher hằn học cay đắng lại có thể bật khóc khi được đối xử như một sinh vật, lại có thể huy động toàn bộ gia tinh của Hogwarts chiến đấu vì Harry Potter.
Và rồi, một Percy đã từng quay lưng với gia đình lại có thể quay trở lại, lấy thân mình che cho thân xác đứa em trai đã chết trong khói lửa.
Và rồi, một Malfoy hèn nhát nhu nhược cũng có thể ôm lấy người bạn cũ để suýt nữa bị chìm vào trong lửa.

...

Thế giới của Harry Potter không có sự hoàn hảo. Nhân vật luôn luôn mắc lỗi lầm, có khi cực kỳ to lớn. Ngay cả tình bạn, tình yêu, tình cảm gia đình cũng không bao giờ hoàn hảo. Nhân vật nghi kỵ, ghen tức, sợ hãi, cãi vã và chia cắt. Nhưng trên tất cả, đó là sự thông hiểu và tha thứ. Là Harry và Hermione đã chấp nhận Ron trở lại, là gia đình Weasley mở rộng vòng tay với Percy, là Harry cảm thông cho một Keacher đã từng hại chết Sirius, là Dumbledore chấp nhận Snape, là Ron vốn hững hờ nhưng trong giây phút sống chết lại nhớ rằng phải đưa các gia tinh đi sơ tán, là Cho quay lại với DA khi có lời kêu gọi chiến đấu, là chiếc bàn dài không phân biệt Nhà, pháp sư hay gia tinh sau trận đánh, cùng sẻ chia cho nhau nỗi mất mát, buồn thương và niềm hân hoan. Chấp nhận lỗi lầm, sự khiếm khuyết của nhau, của các mối quan hệ để luôn luôn ở bên nhau, và phải vượt qua để tìm thấy mình, chiến đấu cho những gì mình tin tưởng.

Harry Potter đã thắng. Không chỉ là tiêu diệt được Voldemort, mà còn là vượt qua được tất cả những nỗi sợ hãi, đau buồn, hàn gắn được những vết thương, biết đến sự cảm thông, hiểu biết nhiều hơn để xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn. Đó là một chiến thắng toàn diện.

Những con người của thế hệ cũ đã ra đi, nhưng những chồi cây mới cũng đã nảy mầm. Những đứa trẻ lại đến trường. Thế giới vẫn thế, người xấu cùng kẻ tốt. Những người đã chết vẫn không thể quay về, những vết thương sẽ không thôi rỉ máu trong lòng những người cha, người mẹ mất con, những người con không còn cha mẹ. Nhưng sức mạnh của sự sống là vượt qua được cái chết...

------------------

Tuy nhiên, cũng phải nói rằng, nếu bạn là một người qúa logic, bạn sẽ khó mà chấp nhận những điểm bất hợp lý của cuốn sách. DH thể hiện khá nhiều "lỗ hổng" tình tiết- như chi tiết Ron vào được Hầm chứa bí mật vì nhại tiếng Tử Xà khó mà "nuốt trôi" được. Cách viết từ cái nhìn của Harry cũng bộc lộ nhược điểm khi muốn mô tả nhiều con người- đoạn cuối Harry "bắt buộc" phải... chạy vòng vòng quanh Hogwarts một cách... không biết để làm gì với lý do tìm kiếm Ron và Hermione. Trong điều kiện của cuốn sách, chỉ có bộ ba được tập trung nói đến và nhiều nhân vật trở thành mờ nhạt.

Nhưng DH là một cuốn sách nên đọc. Đừng vì thành kiến với kết cuộc hoặc cặp đôi mà bỏ qua nó.

(Vấn đề là do có nhiều người đem bài này lên blog của mình, tớ ký tên: :D

Aster- lamthien



4 Responses
WAOchan

Cho em xin bài viết này vào diễn đàn trường em nhé :)

Thương Ast nhiều lắm :">

Pinky

Nghe Ast review hay quá đi (3
Cơ mà , Pinky đợi khi nào ra bản tiếng Việt rùi đọc cho ... sướng , sợ đọc tiếng Anh hiểu tầm bậy tầm bạ méo mó hết ^^
Ah, Aster ui, cái shipping meme Ast lôi tớ , thanx Ast nhiều nhưng cho tớ khất từ từ nhé ::), giờ cũng hơi lu bu đó mà, vả lại có nhiều cặp xem lâu rùi ko nhớ tên , để coi lại cái đã ^^
Còn chiện movie thì báo tin bùn là Pinky vẫn chưa mua được đĩa , nhưng cố gắng là ít nhất phải làm xong 1 cái :)
Pinky còn đang tận hưởng mùa hè cuối cùng :(
Lâu rùi không thấy Ast viết bài mới , cũng đang thưởng thức summer holiday ah ?;;)
Ngày vui (3

Vincent

Uhm ,chang biet moi nguoi nghi sao chu em thay Ly Lan dich tap nay kem hon so voi cac tap truoc:ngon tu mat tu nhien ,kho cung; dich sat y qua nen nhieu luc rat guong gao,them nua ,hinh nhu em mua phai ban dich dau tien (chua tai ban ) nen loi mot dong >.

Jeans Witch

Chị As thân mến, em rất thích bài viết này của chị! ^^
Em muốn xin phép chị trước khi post nó lên Facebook của em ! :)
Mong chị As ko phiền!
Cám ơn chị nhiều lắm! :)

Leave a Reply

(required)

(required)

:) :D :( :(( ;)) :banh: ;) ::) =)) :)) b-) :meo1: :meo2: :meo3: :meo4: :meo5: :meo6: :meo7: :meo8: :meo9: :meo10: :meo11: more »

Bộ gõ tiếng Việt đã được bật. Bạn có thể gõ tiếng Việt không cần phần mềm trong máy.
RSS feed for comments on this post.

Copyright © Trường An. All rights reserved.