Solitude

Nhất khúc Dương xuân, xuân dĩ mộ

Bí mật
Trường An December 29th, 2009

Có một bí mật nho nhỏ, mà tôi ít nói với ai: Tôi thường quan sát họ, trong những tấm hình.

Dù tôi có quen họ ngoài đời, dù tôi vẫn gặp họ hàng ngày, dù tôi thường giáp mặt họ. Dù họ ở ngay trước mặt tôi.

Đối với tôi, con người là điều gì đó... hay ho, đó có phải là chữ chính xác chăng? Nhưng tôi thường lấy quan sát và tìm hiểu làm thú vui. Như khi tôi đi học tử vi, học tướng số, đi đọc những cuốn sách và tài liệu. Như thể tôi đang tìm cách đọc con người như thể dò một bảng mã, học viết một loại code. Nếu bạn không biết những ký tự mã hoá ấy, bạn chỉ thấy rối rắm và nhức đầu. Nhưng nếu bạn đã biết - quy luật và kỹ thuật - bạn sẽ tạo ra được cái gì đó. Sẽ có thể. Vì những người học lập trình đều biết, để đạt được đến một mục đích, tạo ra được một thành quả, có rất nhiều cách thức, con đường, dù quy luật và kỹ thuật đã có, đã biết, đã thành thạo. Và dù đã biết, đã thành thạo, vẫn có thể lúng túng và bất lực trước một thách thức nào đấy, sự sáng tạo nào đấy. Những phần mềm và những hệ điều hành đầy lỗi, luôn phải nâng cấp, vá lỗi và cải tiến, đó là minh chứng. Sự sáng rõ của các quy luật và kỹ thuật không giúp ích được gì nhiều trong vấn đề này. Khi mà càng ngày người ta càng tạo ra nhiều quy luật, mã hoá, thuật toán, ngôn ngữ lập trình hơn. Đến mức chúng va chạm nhau hay không thể dung hoà, kết hợp với nhau. Và thành quả của họ, cái bộ máy cồng kềnh được thiết kế bởi rất nhiều người, vô số người ấy, có thể đến chính những kẻ làm ra cũng không hiểu hết. Không thể, họ chỉ nắm được một phần của nó. Những hệ điều hành, phần mềm luôn đầy lỗi.

Con người, hay nói đúng hơn là quan sát con người, nếu nhìn theo cách ấy, cũng như vậy. Nếu quá dựa vào quy luật và kiến thức, nắm chắc rằng bạn sẽ thất bại, hay nhẹ nhàng hơn, sẽ có lúc phải bất ngờ.

Bạn phải có thêm một thứ nữa: Cảm giác. Cảm tính, linh cảm, hay bất cứ điều gì không thể hiện bằng vật chất hay thậm chí, kiến thức và suy nghĩ. Bạn phải cảm thấy nó. Bạn phải cảm thấy được thứ không hiện hữu, dưới bất cứ hình thức nào.

Tôi đang nói đến những tấm hình.

Tình cờ, tôi đã phát hiện ra điều đó. Rằng người ta có thể rất khác trong hình và ngoài đời. Đó không phải là chuyện đường nét hay thậm chí, phong cách hoặc tình cảm. Khác - trong khoảng thời gian chớp sáng và hình ảnh ngưng đọng lại vĩnh viễn - con người đã đứng lại và ngưng đọng vĩnh viễn.

Không còn cảm xúc hay tình cảm, hoạt động hay trạng thái, đời sống hay thậm chí, sự sống - trong hình, chỉ có con người với toàn bộ những gì là họ.

Tôi đã tình cờ phát hiện ra điều đó, rất lâu trước đây, khi thoáng qua một ý nghĩ nhỏ rằng người trong hình và ngoài đời thật là khác nhau. Đó lại không phải là một điều hiếm gặp.

Dần dà, tôi khám phá ra rằng, tôi có thể nhìn thấy họ chính xác bằng cách quan sát ảnh của họ. Một điều gì đó đã bị bỏ qua trong những hoạt động luôn thay đổi hàng ngày, một điều gì đó đã bị phủ che khi nhìn họ bằng xương bằng thịt. Trong cái chớp sáng của máy ảnh và sự ngưng đọng vĩnh viễn của thời gian, họ trở nên chân thực.

Tôi không thể giải thích điều mà mình đã nhìn thấy. Nhưng qua vài trường hợp, tôi biết cái mình thấy là chính xác. Trong đa số trường hợp, gần như là tất cả, tôi đã thấy những gì mà tôi biết, sau tất cả những phủ che thường nhật, biểu lộ rất rõ trong những tấm ảnh.

Sự khác biệt hay nét biểu lộ nhạt mờ đều có thể nhìn thấy, trong những tấm ảnh.

Đó có lẽ cũng là một loại cảm giác.

Và có những người - hình chụp rất khác với người ngoài đời thật, ngay cả khi nhìn vào trong gương.

Từ lâu, tôi cho rằng điều đó không thể giải thích bằng chữ "ăn ảnh" thông thường.

Thậm chí, cùng với việc học tướng số và tử vi, tôi phát hiện ra rằng những người có cùng một ngôi sao sẽ mang một phong thái từa tựa như nhau. Lại một lần nữa, nó không phụ thuộc vào đường nét. Nó là khí chất. Nó có thể được nhìn rõ qua những tấm ảnh. Có những người, khí chất ấy của họ nhạt mờ trong cuộc sống, nhưng lại rất rõ, quá rõ trong ảnh chụp.

Vẫn thường nghe chuyện các thầy bói "lành nghề" có thể nói chính xác cung sao của thân chủ, hơn cả người nhà hay bệnh viện phụ sản. Không chỉ là đường nét, mà là khí.

Triết học phương Đông cổ xưa là triết học duy vật. Mọi vật đều do khí tạo thành. Đến từ không và trở về không. Sắc tức thị không, không tức thị sắc.

Con người cũng vậy. Do khí tạo thành.

Nhìn thấy và không nhìn thấy, thực ra cũng chẳng khác gì nhau.



5 Responses
lan

Bữa nào gửi bạn Aster tấm ảnh để bạn í đọc những điều được che sau tấm màn ;)
Nhưng đúng là con người quan trọng ở khí chất - điều gì đó rất đặc biệt mà chủ yếu được nắm bắt qua linh cảm của người quan sát.
Tớ vẫn được những người khác gặp ngoài đời nhận xét là...già hơn trong ảnh. :D Chẳng biết nên vui hay nên buồn hay bình thường nữa. :meo3:
 

Trường An

Hờ hờ, đúng là tớ có cảm giác bạn Lan trong "trẻ" hơn ngoài thật. :D

Tớ thích người như thế hơn là ngược lại. Trong hình già hơn ngoài đời thường là "cáo già đeo nơ" theo 1 cách nào đó cả. =))

 

Yarin

Ờ, mình chưa bao giờ ăn ảnh, hoặc là hiếm hoặc mức độ ăn ảnh là 5%.  Nhưng nghe các bác già bảo càng ăn ảnh thì càng nợ đời nhiều :)) Nhưng mình thấy đã sinh ra rồi thì kiểu gì cũng là nợ mà nhỉ? :sleepy:

Trường An

Uầy, đâu, nợ bạn bè 1, 2 đồng thì khác với... chúa Chổm chứ. :))

Jeans Witch

E thích bài này lắm lắm chị Aster àh :D

Leave a Reply

(required)

(required)

:) :D :( :(( ;)) :banh: ;) ::) =)) :)) b-) :meo1: :meo2: :meo3: :meo4: :meo5: :meo6: :meo7: :meo8: :meo9: :meo10: :meo11: more »

Bộ gõ tiếng Việt đã được bật. Bạn có thể gõ tiếng Việt không cần phần mềm trong máy.
RSS feed for comments on this post.

Copyright © Trường An. All rights reserved.