Solitude

Nhất khúc Dương xuân, xuân dĩ mộ

Từ ca
Trường An October 15th, 2006

Năm mười tuổi, em nói, mắt trong veo “Em muốn bay.”

Năm mười lăm, mắt em buồn như màu trời “Em muốn bay.”

Năm hai mươi, em cười ngạo nghễ “Em muốn bay.”

Năm mười tuổi, em mơ về tình yêu với hình ảnh chàng hoàng tử trên lưng ngựa trắng.

Năm mười lăm, em mơ về cậu bạn lớp bên với nụ cười răng khểnh và đóa hồng màu đỏ.

Năm hai mươi, em vẫn mơ về đóa hồng đỏ, thật nhiều hồng đỏ.

Em khóc.

Em muốn bay. Màu trời bao giờ cũng xanh như thế.

Em muốn bay. Năm mười tuổi em muốn trở thành một con chim nhỏ. Năm mười lăm em nhắc đến tự do. Năm hai mươi em nhận ra mình đầy ràng buộc.

Em muốn bay. Cất cánh lên cao. Để gió nâng lên, nâng lên cao mãi. Mây trắng như bông và lạnh dịu như kem. Mặt đất xanh ngắt màu cỏ và nhấp nhô những cánh đồng. Cất cánh  lên cao. Cho em vượt lên bầu trời, xa rời thế gian. Nước mắt em sẽ là mưa trong suốt ngọt ngào.

Em chông chênh giữa những lằn ranh. Gió rơi. Nắng rơi. Mây tan hoa nát. Em khóc một mình.

Nước mắt không trong.

Em mơ về tình yêu với chàng hoàng tử và những đóa hoa hồng. Một người xa lạ đến bên em một sáng mai tinh khiết ngọt lành. Nơi đó, gió và nắng đều không bao giờ chuyển sắc. Nơi đó, hoa hồng sẽ không bao giờ tàn. Nơi đó, tình yêu là vĩnh viễn.

Em mơ về tình yêu đau đớn ngọt ngào vô tận, em mơ về tình yêu như chiếc kẹo gừng ngọt cay nơi đầu lưỡi. Nơi em qua, hoa hồng và gai nhọn giăng đường. Em cười với bàn chân trần đầy máu.

Em nhắm mắt, tìm tình yêu trong chăn mỏng. Góc nhà lạnh. Một mình. Em khóc.

Em không khóc vì tình yêu.

Nước mắt không còn vị mặn. Mưa không còn buồn vui.

“Em muốn bay.”

Cho em bay đi tìm tình yêu nơi chân trời lạ. Em bay lên đuổi theo mặt trời. Tắm mình  trong nắng và tan cháy trong đau đớn vĩnh hằng. Để bụi tro em bay khắp không gian nơi nào gió có thể chạm tới.

Cho em bay đi tìm vô tư nơi bầu trời rộng. Nơi những muộn phiền không thể đuổi theo. Cho em cực cùng bơ vơ chơi vơi chao đảo. Một ngày cánh gãy mắt nhòa em lăn mình trong những đám mây để rơi vào vô tận.

Cho em bay đi  tìm nơi để trở về. Khóc cười buồn vui hờn giận ngây thơ, mắt vẫn trong dù lá đến mùa đã úa. Hoa tan lá rụng nước chảy ngày tàn, tiếng hát trong mưa  lạc nhịp.

Em muốn bay.

Cánh trắng mỏng manh gió quất tan rách mướp. Mắt trong mưa bụi ướt nhòa.

Em muốn bay.

Cho em tự do. Vô tận vô biên vô hình vô ảnh. Nắng trắng phủ trùm. Tuyệt đối cực cùng.

Chao cánh vào bầu trời. Kiếm tìm hư vô. Tim vẫn còn trong ngực.

Muốn là chú chim trong bụi gai hát lên tiếng hót mãn nguyện đớn đau.

Muốn là chiếc bong bóng nổ tan trong bầu trời, cười lớn như là khóc.

Muốn làm chiếc lông vũ. Rơi. Mãn nguyện chơi vơi. Vô tư vô hạn vô cùng. Nhận ra dòng sông một chiều hoàng hôn chan đầy ánh nắng đùng đục như nước mắt.

Cho em bay.

Vòng tay ôm một ngày không chặt. Cửa cài một ngày không đóng.

Bay đi trong lãng quên.

Để nước mắt bay ngược trong gió sẽ không còn trong khóe mắt. Để gió mưa đắp lên cái lạnh trong tim. Để những lời nói dối sẽ ở lại sau lưng không còn nghe được.

Ngu ngơ ngốc nghếch ngờ nghệch an nhiên.

Bay đi trong lãng quên.

Bay đi trong lãng quên.

Bay đi trong lãng quên.

Em không tìm tình yêu. Em không tìm tự do. Em không cần giấc mơ và hoa hồng.

Cho em một chiếc lồng.

Nghe mưa rơi ngoài cửa. Nghe gió giật trên mái nhà.

Ngủ trong bình yên và lãng quên.

Ngủ yên trong lãng quên.

Ngủ quên trong bình yên.



2 Responses
Kita

Đọc tùy bút này khi tâm trạng vô cùng buồn bã, vừa xem vừa khóc.

Vẫn muốn cảm ơn Aster thật nhiều. :)

Yarin

Hạnh phúc là một cuộc phiêu lưu, chứ không phải là một điểm đến, nhỉ?

Leave a Reply

(required)

(required)

:) :D :( :(( ;)) :banh: ;) ::) =)) :)) b-) :meo1: :meo2: :meo3: :meo4: :meo5: :meo6: :meo7: :meo8: :meo9: :meo10: :meo11: more »

Bộ gõ tiếng Việt đã được bật. Bạn có thể gõ tiếng Việt không cần phần mềm trong máy.
RSS feed for comments on this post.

Copyright © Trường An. All rights reserved.