Solitude

Nhất khúc Dương xuân, xuân dĩ mộ

Grey spider’s net
Tuesday, August 15, 2006 Author: Trường An

Disclaimer: Real people fic or something like that. But I own that doll.
Rating: G
A/N: No romace, no fluff, no action… For someone, for me and for the things… Broken doll… Broken heart… For someone who didn’t care…

oài, đang học cách viết "tảng băng chìm" của E.H. Nhưng mà với ông "Ba nổi, 7 chìm" thì mình chắc chỉ "3 chìm bảy nổi" :D

------------------------------

Vết xước chạy qua mặt, gần sát mí mắt trái, lém vào làm rách một khoảng lông mi.

Vết xước có từ lâu rồi, từ ngày cô ấy còn nhỏ. Một lần giận cha mẹ, cô ấy đã quăng nó vào góc nhà. Cạnh bàn đập vào mặt nó, để lại một vết xước nâu nâu, tróc sơn nham nhở. Dù sau đó cô ấy có chà xát mạnh đến thế nào, vết nâu nâu ấy cũng không mất đi. Ngược lại, theo thời gian, nó càng đậm hơn, trở thành gần như màu đen xỉn.

Nó ghét vết xước ấy, dấu vết đã làm hỏng gương mặt xinh đẹp của nó. Nhưng nó biết cô ấy còn ghét vết xước đó hơn.
Cô ấy không ghét nó, nó biết. Cô ấy cũng chẳng ghét nó vì vết xước sau đó. Cô ấy ghét vết xước ấy vì cô ấy yêu nó. Và có lúc nó đâm ghét cô ấy vì thế.

Con người mà. Từ hối hận trở thành giận dữ, và từ giận dữ trở thành căm ghét. Và từ căm ghét trở thành xa lánh. Và từ xa lánh trở thành xa lạ…
Vết xước trên mặt nó đã làm cô ấy xa nó dần dần. Con người mà, đôi lúc nhìn vào một tội lỗi mà mình đã gây nên cũng đủ làm cho người ta nhớ lại nhiều chuyện… Nhiều chuyện quan trọng hơn thế và kém quan trọng hơn thế… Nhiều chuyện liên quan đến nhiều tội lỗi khác nhau mà con người phạm phải trong đời…

Nhất là những gì mình đã làm để tổn thương những gì mình yêu qúy…

Và cô ấy đã mặc cho nó một cái áo đẹp bằng sa vàng và kim tuyến trắng, cất nó vào tủ kính, quay đầu nó cẩn thận để nhìn từ ngoài vào không thấy vết xước đó.
Nó nhìn vào tường.

Đêm hôm đó, nó không đau vì vết xước trên mặt. Nó không thể biết đau và nó cũng còn không biết là có vết xước đó nữa. Nó chỉ cảm thấy sợ.
Một khoảng tường xam xám trước mặt và một mạng nhện bỏ hoang chằng chịt cũng xam xám như thế…
Nó sợ…

Ở trong tủ kính này, nó cũng nhìn vào tường. Tường sơn màu xanh bạc, rất sáng. Nhưng qua thời gian, hay chỉ vì mắt nó đã bị phủ lên một lớp bụi, nó thấy bức tường đã chuyển thành màu xanh xám.

Đôi lúc, qua những hình ảnh phản chiếu mờ mờ trên kính, nó thấy cô ấy nhìn nó. Nhưng cô ấy cũng vội vã quay đi. Dường như chỉ là một ánh mắt vô tâm rơi đúng vào chỗ nó đang ngồi.

Con người mà, lẩn tránh và lãng quên rất nhanh…

Chỉ có nó là không quên. Trong tủ kính, nó nhìn vào bức tường và nhớ lại từng ngày mà cô ấy còn ở bên cạnh nó. Vì nó chẳng còn việc gì để làm nữa. Nhưng nó cũng không biết mình làm thế để làm gì?

Nó không khóc. Nó không biết đau và cũng không nên biết đau. Tủ kính không màu, chỉ phản chiếu vài hình ảnh mờ nhạt chuyển động bên ngoài trên bức tường xanh xám… Cô ấy lớn lên, lớn lên nhiều. Lúc đặt nó vào đây, cô ấy phải kiễng chân lên. Còn bây giờ, cô ấy chắc phải cúi xuống mới nhìn thấy nó, việc mà nó tự hỏi cô ấy có bao giờ làm nữa không…

Nó ngồi trong tủ kính, nhìn thời gian trôi qua với những hình ảnh chuyển động rất mờ…

Cho đến một ngày, cái không gian xam xám trước mặt nó bị một con nhện nhỏ chiếm cứ. Con vật tám chân ấy thủng thẳng giăng một mạng nhện chằng chịt chiếm mất một khoảng tường xám, ngay trước mắt nó.
Vậy là, cả những hình ảnh rất mờ cũng biến mất.

Ngày qua ngày, nó nhìn con nhện xơi tái những côn trùng nhỏ bé mắc vào lưới, trở nên ngày càng mập mạp. Cái mạng nhện chăng rộng ra, màu xám đen che phủ cả cái sắc xanh còn sót lại của bức tường.

Đêm hôm đó, nằm trong góc phòng với cái váy rách toạc, cái nó sợ không phải là bóng tối mà là một cái mạng nhện xám bỏ hoang. Những sợi tơ dính vào nhau, bám đầy bụi, rũ lay lắt như chực rơi xuống mắt nó.
Nó không thể chớp mắt cũng như không thể quay đầu nhìn đi nơi khác…
Nó chỉ nhìn. Và nhìn…

Nó không sợ con nhện này cũng như cái mạng nhện của hắn. Chúng chẳng liên quan gì, ít ra cũng chẳng động chạm đến nó. Nó chỉ ghét phải nhìn những hình ảnh mờ mờ qua cái mạng nhện xám.
Nó tự hỏi. Rồi con nhện ấy sẽ cặp đôi, và sinh ra một đàn nhện con… Rồi sau đó thì thế nào nhỉ? Cái mạng nhện ấy có phủ trùm lên cả nó nữa không?

“ Cám ơn chị nhiều lắm.” Con bé hồ hởi mở cửa kính, nhấc bổng nó lên. Bụi bay tứ phía. Cô ấy đứng ở phía xa, gật đầu hờ hững. Nói thêm vài câu nữa, con bé mang nó về nhà mình.
Hình ảnh cuối cùng mà nó nhìn thấy ở cô ấy là những sợi tóc đen dài xõa sau lưng. Nhìn chúng chẳng hiểu sao nó lại nhớ đến những sợi tơ nhện ánh lên trong nắng…

Tóc con bé không đen. Chúng nâu nâu, mềm và mảnh. Chúng rũ xuống mặt nó khi con bé ôm nó, áp sát vào má, cười nắc nẻ.
Con bé không có áo đầm thêu ren cho nó mặc. Con bé chỉ có vài mảnh vải tự may nhăn nhúm và một chiếc lược gỗ to cộ. Con bé cũng không có chiếc giường rất nhiều gối và êm mềm như nhung, con bé đặt nó lên chiếu và ôm nó vào lòng.

Đôi lúc, con bé cũng lấy tay sờ vào vết xước đen đen trên mặt nó, mỉm cười: “Không sao, em vẫn còn đẹp lắm. Cho nên chị xin mãi mà chị ấy mới cho.”

Nó chỉ nhìn con bé vì không thể nhìn đi nơi khác.
Nó không biết đau và cũng không nên biết đau…
Nhưng mà…

Con người mà… Trốn tránh và ân hận nhưng cũng chẳng muốn bỏ mặc. Sở hữu một cách ích kỷ và vô tâm…

Ai bảo nó chỉ là một con búp bê…

Một con búp bê vỡ

Con bé tinh nghịch lật úp nó xuống. Từ những lỗ hổng sau lưng, tiếng ò e như khóc vang lên.
Chỉ là không khí thoát ra theo một định luật nào đó mà cô ấy từng đọc bên cạnh nó. Từ lâu rồi…
Chứ nó làm gì biết khóc…

Mắt nó lướt qua khoảng gạch lát nền, đến bên góc nhà. Một cái mạng nhện phất phơ ở đó.
Một cái mạng nhện bỏ hoang…

Nó không biết khóc.

Và nó cũng không thể cử động. Không thể ôm lấy một ai đó để khóc cho vơi nỗi sợ hãi. Không thể hét lên. Không thể đau. Không thể buồn.
Và cũng không thể yêu cầu ai đó yêu thương nó, trân trọng nó. Nó chỉ là một con búp bê vỡ.

Nó không thể ghét cô ấy, không thể hận cô ấy. Con người mà… Con người mà…

Vì nó đã từng yêu…

Những sợi tóc nâu mảnh lại cọ vào má nó, lạnh như nước. Lướt qua vết xước nơi khóe mắt. Nhẹ như tơ.

Đêm. Nó nằm trên chiếu, mở to mắt nhìn lên trần nhà mạng nhện chăng đây đó.

Nó nhớ đến chiếc mạng nhện bên kia tủ kính và những hình ảnh của năm tháng rất mờ…

Nó nhớ đến cái mạng nhện bỏ hoang rũ trước mặt khi cô ấy quăng nó vào góc nhà…

Búp bê không biết khóc.




-Black-Eye-
Tuesday, August 15, 2006 Author: Trường An

Series: Gundam Seed
Disclaimer: You know what. Một trong 3 nhân vật của quân đội địa cầu vào phần cuối anime. Ai cũng được :) Và tất nhiên người đó không thuộc về tôi.
Rating: R
Warning: Nếu bạn có một đầu óc đang minh mẫn, vui vẻ thì đừng đọc. Nếu bạn không cảm giác được những gì được viết để được rating R thì cũng đừng trách người viết :D Không khuyến khích trẻ con đọc những thứ thế này.
A/N: Một sản phẩm viết khi đang điên.

Mái nhà chòng chành thêm một lần nữa rồi đứng yên.

Bóng tối vẫn chao đảo xung quanh như đang bị khuấy trong một cái hũ nút kín đến nghẹt thở. Ừ, cái hũ nhân sinh.

Thịt, xương, máu, mắt, răng, dây chằng, dung dịch… những gì là con người và tạo thành con người đang bị khuấy tròn trong một cái hũ mà người ta quen gọi là thế giới. Xoay, xoay, xoay xoay xoay xoay xoay… Vô số vòng, vô số năm, vô số đau đớn và vô số hận thù…
Con người là một lũ ngốc để không nhận ra điều đó!

Con người là một lũ ngốc để bị chiếc đũa của những kẻ nắm giữ- cái người ta gọi là số phận ấy- khuấy mình nát bấy. Máu, xương, thịt, da, răng, dung dịch, tế bào… quay cuồng xoay trong chiếc hũ đen quánh như nước cống. Những kẻ ngốc vẫn mải mê cười nói, mải mê mơ ước, mải mê yêu đương và mải mê lao theo những dục vọng mà không nhận ra rằng mình đang bị tách rời ra- từng phần một- từng chút một- từng tế bào một… Cái vòng xoay ấy bóc tách chúng ra, tung hê vào một mớ cồn cào hỗn độn như nước cống.

Nước cống hóa ra lại là thứ nước trong sạch nhất trần gian, huh?

Chống tay ngồi dậy trong thứ bóng tối lù mù chông chênh lỏng chỏng. Khạc ra khỏi cổ họng cái vị đắng ngắt như nuốt phải thuốc tẩy. Phải, thuốc tẩy đắng lắm. Thuốc tẩy hiệu gì quên rồi, nhưng có hình một ngôi sao trắng với những dòng chữ tạp nham hứa hẹn những gì mà nó khó có thể đem lại được. Thứ nào dính vào với con người mà chẳng mang chút hạ tiện? Cười khan.
Đã từng nốc cái thứ đó vào cổ họng. Điên à? Lý do gì chứ? Chắc sẽ có người hỏi vậy. Chẳng có lý do nào. Thật đấy.

Chẳng qua là khát nước. Và đó cũng là nước. Và muốn xem thử xem thứ nước đó có thể thanh tẩy ruột gan mình chút nào không.
Cười.

Sự thật là đã nốc cả chai vào một lúc say thuốc. Bóng tối chòng chành, chòng chành một lúc rồi lại yên lặng, chỉ có cái nóng thốt nhiên bỏng cháy xé ruột xé gan. Thế là nốc tất cả những gì có trong tầm tay có thể nốc được vào bụng. Lão ấy vào, la hét như điên. Trong khi ta lại cười. Cười như ta chưa từng được cười. Và ta cũng ngủ như chưa từng được ngủ… Cho đến khi ta thức dậy…

Phải. Giấc ngủ đó mới đẹp làm sao. Mới êm đềm làm sao. Mới tuyệt diệu làm sao. Hơn bất cứ thứ gì mà những viên thuốc bé tí kia đem lại. Hơn bất cứ thứ ảo giác nhiều màu lợn cợn say sưa nào. Hơn bất cứ thứ cảm xúc say đắm ngọt ngào nào.

Bóng tối.

Bóng tối quánh lại như lọ mật đường. Lặng yên, lặng yên, lặng yên… Mở mắt mà không thấy. Dỏng tai mà không nghe. Đưa tay ra mà không chạm. Chỉ có một mình với bóng tối. Chỉ có một mình với ta.
Bóng tối ngọt ngào. Bóng tối dịu dàng.

Không nhìn. Không nghe. Không thấy. Nhưng vẫn cảm nhận được cái thế giới ngoài kia vẫn cứ quay. Máu, thịt, xương, răng… quay tròn, quay tròn…

Chợt bật lên cười như điên.

Cho đến khi rơi nước mắt.

Không khóc, chỉ là nước mắt tự nhiên rơi. Khóc thì phải khác cơ. Khóc là phải thổn thức, phải đắng cay, phải đau xót, phải buồn phiền. Còn đây… Chỉ là nước mắt rơi. Y như mồ hôi rơi trong những khi ta mệt mỏi.
Có thể là mắt ta cũng đến lúc mệt mỏi chăng? Vì đã phải thấy qúa nhiều?

Nghĩ vậy, nên cứ để mặc những giọt nước không màu rơi xuống hố sâu bóng tối. Trong đêm đen đặc quánh này sự hiện diện của chính mình cũng chẳng còn có thể nhận ra.

Chỉ là bóng tối rơi nước mắt.

Bóng tối cũng không màu như nước mắt. Nhưng tại sao bóng tối lại đen?

Cứ như ngày đầu tiên trong cuộc đời được sinh ra. Không bị những ảo giác màu mè chiếm hữu mất tầm nhìn. Không bị những khát khao bỏng cháy để hủy diệt, để sát thương, để chiến thắng, để đạt được những cơn khoái cảm tột bực mê loạn điên khùng của những viên thuốc nhỏ. Không nhìn thấy máu, xương, thịt, răng và nước mắt.

Chạm tay lên mặt, nhận ra mình vẫn hiện hữu.

Nhận ra mình vẫn còn ngồi đó. Nhận ra mình đã từng tồn tại. Nhận ra mình còn nguyên vẹn. Máu, xương, thịt, da, răng, dây chằng, dung dịch, tế bào của mình vẫn còn nằm ở chỗ này, chưa bị tước xé đi.

Bóng tối không màu, không mùi, không cảm giác. Không phải suy nghĩ mà cũng chẳng phải phản ứng. Cứ nằm đó, yên lặng, để mình trôi bồng bềnh, lún sâu vào, chìm ngập trong bóng tối. Dễ chịu làm sao!

Cho đến khi cái gã ti hí mắt lươn ấy xuất hiện trước mặt, dựng mình dậy…

Trước mặt lại là màu trắng buốt của phòng bệnh. Cái ngột ngạt khó thở của không khí tái sinh trong buồng lái. Cái ánh sáng chói lòa khó chịu của văn minh nhân tạo. Những màu sắc hoa hoét tởm lợm của thứ nước cống nhân gian.

Kìa, gã đang hét, cơ mặt rúm ró, méo mó thảm hại trong cơn điên tiết. Tay gã còn vung vẩy một cái chai có hình ngôi sao trắng và những dòng chữ xanh hứa hẹn những gì nó không thể đem lại được…

“Cho tôi thuốc!”

Đưa tay ra. Gã im, rồi cáu bẳn đưa mấy viên thuốc nhỏ xíu cho. Bỏ vào miệng, nhắm mắt lại, để thứ ảo giác long lanh nhiều màu chiếm hữu tâm trí. Bóng tối sẽ không quay lại nữa…

Khóe mắt vẫn cay cay, bỏng rát. Thân thể bải hoải mệt mỏi như vừa bị xé toác ra từng mảnh. Những ảo ảnh say đắm lại trở về trong tâm trí. An ủi bằng những dối trá. Xoa dịu bằng những ve vuốt giả tạo. Thì thầm những lời đường mật trơn láng đong đưa.
Tình yêu và hy vọng, ánh sáng và thiên đường, những lời rao đạo đức và những hứa hẹn về tương lai… Tất cả những thứ được con người tôn sùng và mơ ước. Tất cả những điều thánh thiện biến con người thành qủy dữ để đạt được. Tất cả bọn chúng đang dối trá bằng những ảo ảnh hoa lệ và huy hoàng. Thế mà những kẻ ngốc ấy lại tin, lại mù quáng lao theo, lại điên cuồng sống chết. Để bản thân mình bị xé ra từng mảnh nhỏ. Máu, xương, thịt, da, dung dịch, dây chằng, mô mỡ…

Cứ nhướng mắt lên để chế nhạo đi. Cứ phủ phục mà tuân lệnh đi. Cứ ngoan ngoãn mà đầu hàng đi. Những kẻ nhỏ bé tin tưởng vào những gì gọi là số phận và ánh sáng. Đó chỉ là chiếc đũa nằm trong tay những kẻ ẩn mình trong bóng tối, hỡi những kẻ đáng thương…
Cứ chết đi trong thân xác tan thành từng mảnh nhỏ, nhưng lần cuối cùng hãy trợn mắt lên mà căm ghét và nguyền rủa kẻ đã tước đoạt sự sống các ngươi. Kẻ đang ngồi đây, trong hình hài này…

Các người nói tới hạnh phúc, tình yêu và ánh sáng… Thế tại sao ta chỉ có được sự an ủi trong bóng tối?

Trong thứ hạnh phúc giả vờ của những viên thuốc nhỏ áp chế cái đau đến xé nát cả người…

Máu xương thịt da mô mỡ dây chằng dung dịch tế bào…

Cửa mở. Cái thứ ánh sáng lóa gắt của đèn lại chiếu vào. Bóng tối lờ đờ nhầy nhụa của nước cống lẩn đi, để gương mặt với cặp mắt lươn ấy hiện lên trước mắt.

“Chuẩn bị xuất kích!”

Và gã lại đưa ra một viên thuốc. Cười nhạt. Bỏ nó vào cuống họng. Trôi.

Leo lên buồng lái. Nhấn nút. Lao ra ngoài vũ trụ tối đen đang bùng sáng những qủa cầu lửa khổng lồ. Lao vào tên nào gần nhất. Giết. Hủy diệt. Phá nát. Tan tành.

Những tiếng la hét. Những tiếng nổ. Những luồng sáng. Những sắc màu. Loang loáng. Nhàn nhạt. Choi chói. Mờ mờ. Trộn lẫn như thứ nước cống tanh lợm.

Ừ. Bao giờ về sẽ uống thử nước cống xem nó có thể đem lại bóng tối hay ho như thuốc tẩy hay không…

ĐUUÙNNNGGGG!!!!

Một luồng sáng chói ập vào tầm nhìn. Không làm cách nào tránh kịp.

Sức nóng phủ trùm lên mình. Tất cả những tế bào như đang bị xé nát ra từng mảnh.

Nhắm mắt lại.

Chìm vào bóng tối.

Bóng tối mỉm cười.

Bóng tối mỉm cười.

Bóng tối mỉm cười.

Bóng tối mỉm cười.
Bóng tối mỉm cười.
Bóng tối mỉm cười.
Bóng tối mỉm cười.
Bóng tối mỉm cười. Bóng tối mỉm cười. Bóng tối mỉm cười. Bóng tối mỉm cười.

Bóng. Tối. Mỉm. Cười.




Copyright © Trường An. All rights reserved.